Ý tưởng cốt lõi
Thị giác vô hạn không nhằm phô diễn vô số hiệu ứng, mà nới lỏng giới hạn của nhận thức quen thuộc. Một chữ cái có thể thành vật thể; một khối vuông có thể thành bạn diễn.
Ảo giác vận hành bằng một thỏa thuận ngầm với khán giả. Họ biết vật thể không có trọng lượng thật, nhưng nhịp diễn khiến sức nặng ấy tạm thời trở nên đáng tin.
Những ký hiệu thường ngày được giải phóng khỏi chức năng cũ. Chữ không chỉ truyền thông tin, hình học không chỉ tạo cấu trúc; cả hai trở thành chất liệu biểu diễn.
Giới hạn của cơ thể thật khiến không gian ảo thuyết phục hơn. Bàn tay phải vươn, dừng và nâng thật chính xác để màn hình có vẻ tự do mà vẫn chân thực.
Sau cùng, tác phẩm mời khán giả giữ sự hiếu kỳ. Tầm nhìn trở nên “vô hạn” khi ta trì hoãn đáp án hiển nhiên và nhìn lại xem một hình ảnh còn có thể trở thành gì.